Nhìn vẻ mặt chân thành của Đới Thanh Thanh, Vân Tiên cũng khẽ mỉm cười.“Xin chào, tôi là Vân Tiên.” Vân Tiên đưa tay ra bắt tay với Đới Thanh Thanh, nói.“Hì hì.” Sau khi thu tay lại, Đới Thanh Thanh nở nụ cười tươi tắn, trông như một thiếu nữ ngây thơ chưa trải sự đời.Đương nhiên, Vân Tiên đã hiểu tình huống vừa rồi, nếu không phải Đới Thanh Thanh kịp thời đứng ra nói mình là bạn của cô ấy thì người phụ nữ kia sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.Cho nên, nếu nghiêm túc xem xét thì có thể coi như Đới Thanh Thanh đã giúp cô một lần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương