Vân Tiên cũng không ngạc nhiên khi thấy Lam Tố tỉnh lại, cô bưng ly trà đã chuẩn bị trước ở đầu giường đưa cho Lam Tố, sau đó lên tiếng: “Đừng vội, uống ngụm trà trước đã, Adam không sao.”Lúc đó Lam Tố và Adam cùng về, không cần nói cũng biết chắc chắn là hai người đi cùng nhau sau đó đã xảy ra chuyện.Thật ra trong lòng Vân Tiên đã có chút nghi ngờ, nhưng cô vẫn từ từ đỡ Lam Tố dậy, để Lam Tố dựa vào đầu giường, cho cô ấy uống nước trước.“Anh ấy thật sự không sao chứ?” Lam Tố nghe Vân Tiên nói vậy, ngoan ngoãn uống nước, sau đó mới hỏi một câu.Anh ấy, tất nhiên là chỉ Adam. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương