Trương Thiệu Phong vừa nói xong, Vân Tiên hơi nheo mắt lại.“Trương Thiệu Phong, anh hay lắm! Chẳng phải anh muốn Tiên Tiên nhà em thi đấu với ông gì đó của anh à? Lại còn vòng vo tam quốc!” Trần Hinh Di nắm được thóp lập tức vạch trần Trương Thiệu Phong.“Hề hề.” Bị Trần Hinh Di phát hiện ra suy nghĩ của mình, Trương Thiệu Phong sờ mũi, cười gượng.Trong lúc nói chuyện, mấy người đã ra khỏi sân trường, đang đi đến cổng chính.Vân Tiên đang định đi sang đường đối diện thì sau lưng bỗng có một giọng nữ vang lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương