Lúc Vân Tiên và Tư Dịch chạy bộ buổi sáng quay về thì đầu cô đã đổ đầy mồ hôi, nhưng lại không hề thở hổn hển một chút nào. Đổ mồ hôi là bình thường, nhưng rõ ràng sức khỏe của Tư Dịch tốt hơn Vân Tiên rất nhiều, chạy hết một vòng, ngoài vài giọt mồ hôi trên trán thì không hề nhìn ra anh vừa chạy bộ xong. Hai người trở về đúng bữa sáng.Cát Quân Kiến đi tới quân đội một chuyến giờ cũng đã ngồi vào bàn ăn rồi. Cháo được bưng lên bàn, trừ Vân Dịch ra thì ai cũng có một phần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương