Tần Y Nhu cho rằng con gái nhà mình bị ép buộc chứ không phải bản thân con bé muốn nên bà muốn kéo con gái mình tránh xa khỏi Tư Dịch càng nhanh càng tốt.

“Mẹ…” Vân Tiên cũng bị tâm trạng kích động của Tần Y Nhu dọa sợ.

Dù sao thì đối với Vân Tiên, Tần Y Nhu luôn là người hiền lành yếu đuối, không ngờ bà lại có thể làm đến mức này vì cô.

Ngay lúc Tần Y Nhu định kéo Vân Tiên lên lâu để thu dọn hành lý, rời khỏi nơi này ngay trong đêm, bà không giải thích gì với Vân Tiên mà chỉ kéo cô chạy lên lầu.

“Cô ơi.” Tư Dịch khẽ gọi một tiếng.