Vân Trúc lắc đầu, sau đó ngoan ngoãn nói: “Chưa ạ!”Nói rồi cậu bé quay qua nhìn Vân Tiên, bĩu môi: “Chị thì sao? Chị từng ngồi máy bay trực thăng chưa?”Đối diện với một Vân Trúc ngoan ngoãn như thế, Vân Tiên không nỡ nói dối cậu bé nên gật đầu: “Rồi!”“Ồ…” Vân Trúc lại gật đầu.Lúc này, Tư Dịch đã ngồi xổm xuống, bế Vân Trúc lên chiếc trực thăng đang đậu trên bãi cỏ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương