“Hừ.” Nghe Lưu Kỳ nói xong, Tư Dịch khẽ “hừ” một tiếng, không thèm để ý tới Lưu Kỳ mà dẫn Vân Trúc đi ra ngoài.Vì nể mặt Vân Tiên, Tư Dịch mới không giết chết Lưu Kỳ, như thế cũng coi như là hết tình hết nghĩa rồi.Nếu tiếp tục ở chỗ này, anh nghĩ mình sẽ không nhịn được mà nổ súng giết hết bọn họ.Từ trước tới nay, Tư Dịch làm việc rất quyết đoán, nào đã bao giờ phải lo trước lo sau như gia đình Lưu Kỳ?Đi về phía cửa lớn được hai bước, thân hình cao lớn của Tư Dịch quay lại, tiến tới trước mặt Vân Tiên, tay còn lại nắm chặt bàn tay bé nhỏ của cô, dắt cô cùng ra ngoài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương