Thấy Tư Dịch cất súng, Lưu Thiết mới thở phào một hơi.Nhưng nhìn thi thể của anh Hổ trên mặt đất, ông vẫn rùng mình. Cuối cùng Lưu Thiết đi tới đẩy Tư Dịch một cái, lại xoay người gọi Lưu Tử Vân, Lưu Kỳ và Thanh Dứu, Vân Tiên.“Đi đi! Mấy đứa đi mau! Đi nhanh đi!” Lưu Thiết bắt đầu xua họ đi.Trong đám người bị đuổi đi này có cả Lưu Tử Vân và Lưu Kỳ.“Bố! Bố…” Lưu Tử Vân trợn to hai mắt, anh ta nhìn bố mình bằng ánh mắt khó tin. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương