Thanh Dứu ôm chặt lấy Lưu Thiết. Đây là sự ấm áp của tình thân sau khi những hiểu lầm đã được xóa bỏ.

Lúc này, Thanh Dứu vô cùng vui mừng sau khi đã phải trải qua tuyệt vọng và hối hận.

Thanh Dứu có thể cảm nhận được, mặc dù Lưu Thiết giận mình nhưng ông chưa bao giờ hận cô, bởi vì ông là bố cô mà!

“Con ngoan à, con phải chịu khổ rồi.” Nước mắt của Lưu Thiết chảy dài trên mặt, càng làm lộ rõ vẻ già nua của ông.

Vân Tiên hơi mỉm cười, trong nụ cười của cô còn có chút gì đó cay đắng.