Thấy Cát Quân Kiến đến, Tần Y Nhu hơi sững sờ.Kỳ lạ thật, công việc trong quân đội của sĩ quan Cát không phải nhiều lắm hay sao? Sao hơi một tí là ông ấy chạy tới nhà mình thế?Nhưng ngoài mặt Tần Y Nhu vẫn nở nụ cười. Người tới nhà đều là khách, tất nhiên bà không thể đuổi người ta được.“Vẫn chưa bắt đầu, sĩ quan Cát mau vào đi.” Vân Tiên nheo mắt, vẫy tay.Cát Quân Kiến vừa nghe đã biết Vân Tiên đang tạo cơ hội cho mình, vì vậy ông vội vàng bước tới, còn khách sáo nói: “Vậy thì làm phiền rồi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương