Đoàn hầu bị bố quát, sợ tới mức đứng run cầm cập tại chỗ. Đoàn Hầu làm mưa làm gió ở bên ngoài, thậm chí có thể ra vẻ ta đây, nhưng trước mặt bố mình thì lại chẳng dám ho he câu nào. Bị Đoàn Lỗi quát như vậy, dù Đoàn Hầu không rõ mình sai ở đâu nhưng vẫn run rẩy ngẩng đầu nhìn Vân Tiên, mím môi: “Xin... Xin lỗi...”Toàn bộ đám người có mặt tại đó chứng kiến cảnh tượng này đều sững sờ.Đoàn Hầu, bình thường là kẻ ngông cuồng, nghênh ngang, lại xin lỗi Vân Tiên? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương