Nhìn Bubba ấn máy cứu viện, đôi lông mi cong dài của Vân Tiên chớp chớp. Cô khẽ mỉm cười, “Ồ? Chỉ vậy thôi sao?”

Vân Tiên nhướng mày, cười dịu dàng.

Giọng nói của cô nhẹ nhàng khoan thai, hoàn toàn không hề có sự sợ hãi của một kẻ bị rơi vào thế hạ phong.

Bubba hơi chau mày, thầm cảm thấy có gì đó bất thường.

Hừ, chẳng qua nó chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi!