Vân Tiên nói rất thản nhiên nhưng lại khiến Turig và Sebel đứng sau lão run rẩy khiếp vía.“Mày… Mày có ý gì?”Mí mắt Turig giật giật, lão nhìn Vân Tiên bằng ánh mắt cực kỳ sợ hãi.“Ý trên mặt chữ. Không tin mày có thể thử. Thử xem chúng nghe lời mày hay là nghe lời tao.”Vân Tiên vòng tay trước ngực, cô nhìn Turig không chút sợ hãi, cười lạnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương