Trong lúc nói chuyện, bóng dáng Vân Tiên đã lắc người tránh đi.

Thuộc hạ của Hứa Chu Chính đang cầm súng, cũng chính là Chu Kiệt, sau khi nghe Hứa Chu Chính ra lệnh thì nhanh chóng cầm súng lục nhắm vào Vân Tiên.

Nhưng chỉ mới trong nháy mắt, Vân Tiên đâu? Không thấy người nữa rồi?

“Tôi ở đây.” Sau lưng bỗng truyền đến giọng nói dịu dàng của thiếu nữ.

Tim Chu Kiệt thít chặt lại, hắn hoảng sợ cầm súng lục xoay người, nhưng hắn xoay người cũng phải mất một chút thời gian, chỉ nghe “phập” một tiếng, con dao đã đâm vào chân hắn.