“Tại sao chứ?” Lam Tố ngạc nhiên sững sờ, cô ấy kích động la lên, vẻ mặt mang theo nghi ngờ cùng hụt hẫng.

“Không tại sao cả, chỉ bởi vì tôi có cuộc sống của riêng mình thôi.” Vân Tiên đặt cà phê lên bàn, cô nhếch miệng, ánh mắt xen lẫn vẻ phức tạp.

Đại lục Ngự Long, ông lão có ơn với cô kiếp trước cũng ở đó.

Nhưng Vân Tiên cô sẽ không đi, chí ít gần đây sẽ không đi.

Người thân của cô, tất cả những người mà cô quan tâm đều đang ở đây, cho nên Vân Tiên không định rời đi.