“Anh Tư Dịch, anh thật không biết xấu hổ!” Bé Vân Trúc thấy Tư Dịch đang nắm lấy cổ tay của Vân Tiên, cậu nhóc vội giơ đôi tay bé nhỏ của mình lên vỗ vào nhau.

Hình như Vân Trúc đã tự động coi câu nói này như một lời khen ngợi người khác. Cậu bé vỗ tay, vì cô giáo đã dạy khi muốn khen ngợi người khác thì phải vỗ tay.

Khi cậu bé thấy Tư Dịch nắm cổ tay của Vân Tiên, cậu theo thói quen vỗ tay để “khen ngợi” Tư Dịch.

Tư Dịch: “…”

Sắc mặt của Tư Dịch u ám đáng sợ, một tay anh nắm tay Vân Tiên, tay còn lại bế Vân Trúc lên, cả ba đi về phía chiếc Lamborghini.