Sau khi Vân Dịch uống ly rượu đặc chế, anh cảm thấy hơi chóng mặt. Anh không quen uống rượu, chẳng qua vì đây là trò chơi tập thể nên mới uống. Từ đầu tới cuối Châu Châu vẫn luôn là người đứng ra điều hành trò chơi, sau đó Vân Dịch cũng không còn bị bàn quay chỉ trúng nữa. Trần Ngọc Băng ngồi đối diện Vân Dịch nhìn anh bằng ánh mắt nóng rực. “Ôi, Vân Dịch, nhìn sắc mặt cậu kém quá, có cần mình đưa về nhà trước không.” Lúc này, một nam sinh đột nhiên mở miệng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương