Nghe thấy bảo chơi trò chơi, cả đám người đang hát Karaoke lập tức phấn khích trở lại sau khi đã hát mệt. “Châu Châu, chơi trò gì?” Một thanh niên hỏi cô gái vừa đề nghị chơi trò chơi.Cô gái được gọi là “Châu Châu” bèn đáp lại thanh niên kia, sau đó cô ta tới một chỗ gần đó và ngồi xuống. Trần Ngọc Băng đang vô cùng lo lắng bèn liếc nhìn, cuối cùng nói với mọi người:“Đừng vội, quy tắc trò chơi do em quyết định. Mọi người yên tâm, đảm bảo công bằng, chơi vui và kích thích!”Châu Châu là bạn học cùng lớp của Vân Dịch, đồng thời buổi tụ họp lần này mọi người đều tưởng do Châu Châu tổ chức. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương