Giáo viên nhanh chóng giải thích một mạch, do sự việc cấp bách nên ông ấy không có thời gian để thở. Nhưng thầy giáo này vẫn rất có lương tâm. Nếu đổi lại là người chỉ lo cho mình, có lẽ ngay khi biết mức độ nguy hiểm của sự việc đã bỏ chạy trước rồi. Làm gì có chuyện bất chấp nguy hiểm chạy tới đây thông báo cho toàn bộ học sinh sơ tán. “Á! Cái gì? Gần đây có gài bom sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương