Với mái tóc lộng lẫy dùng để chuẩn bị lên sân khấu biểu diễn, lần đầu tiên Trần Ngọc Băng cảm nhận được con dao bay về phía mình một cách kinh hồn. Và sau đó cô ta cũng cảm nhận rất rõ con dao đâm vào tóc. Cô ta bị dọa sợ tới mức hét toáng lên. “Hừ, sợ rồi sao?” Lúc này Vân Tiên di chuyển ánh mắt về phía Trần Ngọc Băng. Sau đó cô lẳng lặng đi tới. Vân Tiên hơi mỉm cười nhưng trong lòng lại lạnh lẽo không thôi, cô đưa tay rút con dao ra khỏi búi tóc của Trần Ngọc Băng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương