“Em không đi đâu.” Vân Tiên nghe xong lập tức mỉm cười, nói với Sở Ninh.“Đi đi mà, bé Vân Tiên… Cùng đi góp vui đi!” Sở Ninh kéo vạt áo cô, còn nháy mắt với Vân Tiên, nói khẽ: “Hai ngày nữa chúng ta đi làm nhiệm vụ rồi, tranh thủ thời gian này xõa một chút!”Vân Tiên liếc nhìn Tư Dịch đứng bên cạnh, cuối cùng vẫn gật đầu nhận lời Sở Ninh.Cô vốn không muốn tiếp tục đi dạo nữa, nhưng vừa nghĩ tới sau khi chia tay đám người Sở Ninh thì sẽ phải đi riêng cùng Tư Dịch, trái tim lập tức đập thình thịch, đồng thời cảm thấy lúng túng.Vì vậy, cô lập tức đồng ý đi cùng bọn họ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương