Vân Tiên cũng không biết vì sao mình có thể hiểu được chữ khắc trên mặt đá.

Nhưng từ cái nhìn đầu tiên, cô bỗng có cảm giác như mình từng biết nó, sau đó cô chỉ đọc ra theo cảm giác.

Tư Dịch nghiêng đầu nhìn về phía Vân Tiên, khi thấy chân mày cô nhíu chặt, anh duỗi ngón tay thon dài vuốt giãn thay cô, ánh mắt dịu dàng.

Mạc Sâm bên cạnh cũng nhìn Vân Tiên bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Cô đọc hiểu những chữ này sao?”

Ánh mắt Vân Tiên chuyển từ Tư Dịch sang nhìn Mạc Sâm, cô lắc đầu rồi lại gật đầu: “Tôi cảm thấy dường như đã từng biết nó, khi nhìn thấy mấy chữ này tôi chỉ dịch ra theo thói quen.”