“Ừ!” Vân Tiên vùi trong lòng Tư Dịch, đáp một tiếng, sau đó cô còn bổ sung thêm một câu: “Là tự tôi muốn đi tìm anh.”Trên gương mặt anh tuấn của Tư Dịch hiện lên tia vui vẻ, anh cúi đầu nhìn Vân Tiên, ngón tay trắng trẻo, thon dài sờ đầu cô: “May mà em không sao!”Anh xông qua được cơ quan ở hang đá bên ngoài, tuy đối với anh, cơ quan kia rất dễ dàng, nhưng nếu để Vân Tiên phải xông qua cơ quan nguy hiểm như vậy, dù cô có thể nắm chắc thì anh vẫn lo lắng cho cô.Vân Tiên đột nhiên được xoa đầu, gương mặt cô ửng đỏ trong chớp mắt.Cô không biết tại sao mình lại không đẩy Tư Dịch ra ngay lúc đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương