Không có ai chú ý đến, Vân Tiên vừa mới trở đôi tay bị trói sau lưng, trong tay lập tức xuất hiện một lưỡi dao lam. Lưỡi dao lam mới vạch một đường, chiếc dây thừng mỏng manh đã đứt rời.“Mày nói cái này?” Vân Tiên đứng dậy, nở nụ cười nham hiểm, một tay nhặt lên sợi dây thừng vừa trói chặt tay chân cô, bị cô cắt đứt trong một nhát.“Chúng mày trói lỏng quá, nó tự đứt luôn rồi.” Vân Tiên chớp chớp mắt, nhướng mày nói.Nói xong, cô ném thẳng sợi dây về phía gã đàn ông thô lỗ cùng đám người của gã đang đứng đực ra đó.“Trói quá lỏng?” Sao như vậy được chứ! Gã đàn ông thô lỗ kinh ngạc kêu lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương