Nhắc đến hộp đàn hương, Tư Dịch cũng không quên mục đích của chuyến đi này.Anh vẫn lái xe nhưng giữa đường lại rẽ vào một rừng cây nhỏ.“Làm gì vậy?” Vân Tiên sửng sốt.Lúc này Tư Dịch đã dừng xe lại, gương mặt anh tuấn áp sát, hơi thở nóng ấm như phả vào mặt Vân Tiên.Hai người dựa vào nhau rất gần, chỉ cần hơi dịch lên phía trước một khoảng là có thể hôn nhau. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương