“Vậy còn anh? Anh thì sao?”

Vừa nghe nói hai người bọn họ đại diện cho trường ra nước ngoài học tập, Trương Thiệu Phong thò đầu qua, phấn khởi hỏi.

“Anh chắc khỏi quá! Ha ha, thành tích tiếng Anh của anh kém như vậy, khẩu ngữ cũng vấp, đợt này không có phần của anh đâu!”

Trần Hinh Di quơ quơ danh sách, chế giễu Trương Thiệu Phong. Hai anh em lại xôn xao một hồi.

Vân Tiên đã quen với những chuyện như vậy, cô chỉ khẽ mấp máy môi.