“Ừ!” Vân Tiên nhìn Vân Dịch rồi gật đầu thật mạnh.

Cô không ngờ anh sẽ nói ra những lời cảm động đến thế này.

Vân Tiên chưa bao giờ rơi lệ, vậy mà ngay vào lúc này đây, trong mắt cô cũng long lanh ngấn lệ.

Đương nhiên nước mắt chỉ đọng nơi hốc mắt, chắc chắn Vân Tiên sẽ không rơi lệ trước mặt người khác.

“Tốt rồi! Vân Tiên, không phải các em muốn đi đâu kia mà, bây giờ cũng nên xuất phát rồi.” Nói xong, Vân Dịch không còn do dự như trước nữa.