Chỉ một câu nói đơn giản của Tuyết Ưng nhưng ý tứ trong đó không cần nói cũng biết.

Tần Y Nhu nghe vậy thì hiểu ngay, sau đó bà mới sực nhớ ra rồi nói với Tuyết Ưng: “Được được, cô biết rồi.”

Vừa nói bà còn vừa cười trộm.

“Thật ra… Tôi không muốn…làm phiền anh như vậy…” Đến bây giờ, Tư Lạc vẫn hơi sợ Tuyết Ưng, cô nhìn anh ta, rụt rè đáp lại.

Nói xong, Tư Lạc lại nghĩ đến chuyện lúc trước cô muốn ở cùng Thanh Dứu, không hiểu vì sao Tuyết Ưng cũng không chịu đồng ý.