Tư Dịch nói như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm, cũng vì thế mà mặt Vân Tiên đỏ bừng trong nháy mắt.

“Mau lái xe đi! Mẹ em đã gói sủi cảo rồi, chúng ta về nhà ăn cơm tối.” Cô đẩy cái người đàn ông không đứng đắn kia ra.

Đây coi như là ngầm đồng ý cho phép Tư Dịch cùng cô tham gia buổi tụ hội.

Hơn nữa, trong giọng nói còn xen lẫn một chút nhõng nhẽo của con gái.

Tư Dịch nghe mà trong lòng lại xốn xang.