Lâm Huệ Nghi có xoay người đi hay không, Tư Dịch cũng không biết và hiển nhiên anh cũng không muốn biết.Chuyện của người khác thì anh cũng không muốn để tâm tới. Anh chỉ quan tâm tới Tiểu Tiên của mình. Lúc này, Tư Dịch đang cúi đầu, anh nhẹ nhàng áp đôi môi vào dưới vành tai của Vân Tiên, không để ý tới ánh mắt của những người xung quanh đang đánh giá mình. Giọng nói nhẹ nhàng vang lên, nói với âm lượng mà người khác không thể nghe thấy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương