“Nhóc con, ăn sáng chưa?”Tuyết Ưng nhấc Vân Trúc lên như đùa với mạng sống của mình ngay trước mặt Vân Tiên, sau đó anh ta nhìn Tiểu Vân Trúc đang ngẩng đầu nhìn mình, bực bội nói.Vân Trúc lắc lắc cơ thể nhỏ, nhưng cậu bé cũng phát hiện ra mình đã bị Tuyết Ưng tóm chặt lấy rồi. Vân Trúc chép miệng, cậu bé nhìn Tư Dịch với vẻ mặt không cam tâm rồi mách lẻo với anh:“Anh Tư Dịch, anh Vương nhị ức hiếp em! Anh ấy không thả em xuống! Em đau, chị nhìn thấy sẽ đau lòng!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương