Lúc Tuyết Ưng ngoắc tay với Tư Lạc, Vân Tiên nhìn thấy trên mặt cô ấy tỏ rõ vẻ sợ hãi.

Hoặc có thể nói, Tư Lạc sợ vết sẹo dài ở trên cổ Tuyết Ưng.

Nhưng cô ấy vẫn lấy dũng khí, cuối cùng cũng ôm thùng giấy đi về phía Tuyết Ưng.

Nhìn hai người đi vào nhà Ninh Hạ, Vân Tiên không khỏi mỉm cười:

“Đúng là một đứa bé thú vị.”