Tư Lạc vừa đáp xong, những ngón tay gầy gò ôm chặt lấy hộp giấy. Cô cúi đầu xuống, trông có vẻ sợ hãi.Vân Tiên nheo mắt, cô nhìn chằm chằm Tư Lạc một lần nữa, săm soi một vòng rồi mới khẽ mím môi:“Cô không về nhà sao?”Ánh mắt sắc bén đi kèm với những lời Vân Tiên vừa thốt ra. Hình như cô có ý tưởng mới. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương