Cô vừa dứt lời, Tuyết Ưng suýt hụt chân.Cuối cùng anh ta bám vào Mạc Sâm ở cạnh bên mới có thể đứng vững. “Khụ khụ!”Lần đầu tiên Tuyết Ưng nghe được những lời như thế này. Anh ta bị sặc nước bọt phải ho khan hai tiếng.“Có thể, cậu ta còn vui mừng lắm ấy chứ.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương