Mấy tên du côn này đã loanh quanh ở đây rất nhiều lần, chọc ghẹo không biết bao nhiêu là cô gái, vì vậy hôm nay họ trêu chọc Vân Tiên cũng không phải chỉ là điều trùng hợp, tên cầm đầu và đám bạn thân tự xưng là anh em của hắn chuyên phục sẵn ở đây, đợi xem có người đẹp nào đi qua lại rồi chặn đường chòng ghẹo. Vân Dịch thấy tên đàn ông lạ hoắc, lưu manh này tới đây chọc ghẹo em gái mình thì nhíu mày một cái, sau đó anh bước về phía trước một bước, chắn trước hai người Thanh Dứu và Vân Tiên.“Phiền anh nhường đường giúp cho.” Vân Dịch cũng không muốn xung đột chính diện, anh chỉ nhíu mày lên tiếng.“Mày là thằng nào?” Tên cầm đầu giơ hai nắm đấm của mình ra đập vào nhau, hắn bóp tay răng rắc tỏ vẻ mình lợi hại, ngẩng đầu khiêu khích nhìn Vân Dịch.Trong lúc cố tỏ ra hung dữ, hắn ta còn liếc nhìn Vân Tiên đang đứng sau lưng anh, muốn xem xem phản ứng của cô như thế nào, trong suy nghĩ của hắn, động tác bóp tay làm cho các khớp xương vang lên từng tiếng kêu răng rắc trông đẹp trai vô cùng.Tên lưu manh này cũng biết tướng mạo của mình trông rất ổn, hắn ta cảm thấy, với gương mặt này và hình xăm trên ngực đã tạo cho hắn một vỏ bọc hào nhoáng, chỉ cần là con gái, ai cũng sẽ muốn nói chuyện làm quen với hắn ta. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương