Sau khi gửi tin nhắn, chỉ hai giây sau, khung đối thoại đã nhảy lên câu trả lời ngắn gọn của Xà Tích: [Vâng.]Nhìn thấy tin trả lời, Vân Tiên thu lại nụ cười trên môi rồi gập máy tính lại, đặt lên tủ đầu giường rồi vươn mình nằm xuống ngủ.Ngày 1 tháng 8 năm 1999, vẫn còn một khoảng thời gian nữa.***Sáng sớm hôm sau, vì vé xe họ đặt là chuyến 7h30 sáng, Vân Tiên có thói quen dậy sớm, nên hơn năm giờ cô đã thức dậy rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương