Sau khi Ninh Hạ nói xong, cô ấy nhìn Vân Tiên với ánh mắt vô cùng chân thành, giống như đang chờ sự phản ứng từ cô vậy. Vân Tiên cũng chỉ khẽ chớp mắt. Im lặng một lát, cô mới mỉm cười và khẽ trả lời Ninh Hạ một câu: “Được.” Nếu như có Thanh Dứu, người luôn ở bên cạnh Vân Tiên ngay lúc này, nhìn thấy cảnh tượng đó có lẽ cô ấy không kìm nổi sẽ hét lên thành tiếng. Đường đường là Sát Thần, một đặc công đứng đầu bảng xếp hạng quốc tế lại đồng ý lời mời của một người mới gặp ở trên đường? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương