“Ha ha! Vừa rồi để cho Lữ Dung Dung đắc ý như vậy, còn muốn mách lẻo cô giáo chúng ta nữa, hừ hừ, giờ cậu ta đang phải ăn quả đắng đấy thôi! Đây gọi là rảnh rỗi sinh nông nổi, tự làm tự chịu.”Trần Hinh Di cũng nghịch ngợm cười trộm hai tiếng, hơn nữa cô ấy giơ ngón cái lên nói với Vân Tiên: “Vẫn là Tiên Tiên nhà mình lợi hại nhất!”Vân Tiên híp mắt, cười đáp lại Trần Hinh Di.Nhìn Trần Hinh Di hoạt bát đáng yêu, cô lại nhớ tới Lữ Phi Yến còn đang ở trấn Tân Giang.Lữ Phi Yến là người bạn thật lòng thật dạ đầu tiên đối tốt với cô sau khi cô sống lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương