Mặc dù ở đây dựng nhiều lều vải nhưng không đến mức tràn lan. Thậm chí từ đây nhìn về phía bụi cỏ, có thể nhìn thấy một con sói đực hung dữ vừa gầm gừ vừa chầm chậm đi về phía này, động tác rất nhẹ nhàng. “Á! Là sói!”Lâm Mỹ Diễm vốn dĩ vẫn còn chìm đắm trong vẻ đẹp của bản thân thì bỗng lớn tiếng hét lên, sau đó cả người cô ta run lẩy bẩy mà lùi lại phía sau từng bước một. Vân Tiên nheo mắt, khi đám con gái xung quanh bắt đầu sợ đến mức lùi lại, có người còn vội trốn vào trong lều mà run rẩy thì cô đứng dậy khỏi ghế. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương