Ngũ vương gia bị đá ném gãy cả sống mũi, đầu thì sưng lên từng cục to nhỏ khác nhau. Mùng Một Tết, hắn vốn định khóc lóc chạy vào cung tố khổ, nhưng vừa nghe tin hoàng thượng đang triệu kiến Lam Lận, liền sợ đến mức rụt cổ không dám ló mặt ra. Chờ cả ngày, không thấy hoàng thượng giận dữ hay trách phạt gì, hắn mới dần yên tâm. Để giải hận, hắn gọi mỹ nhân mới đến bên, quất mấy roi, máu me đầm đìa. Có lẽ từ nhỏ tới lớn, thứ gì hắn muốn đều dễ dàng có được, duy chỉ có Lam Ấp là không sao chiếm được, khiến hắn như kẻ bị trúng tà, đêm ngày nhớ nhung đến mức đau lòng. Trong cơn giày vò ngứa ngáy tâm can, hắn sai người treo một chiếc hoa đăng ngoài cổng, để lại ám hiệu. Nửa đêm, một nam nhân khoác áo choàng lặng lẽ đến thư phòng của Ngũ vương gia. Ngũ vương gia vừa thấy người liền có chút phấn khích, giọng mũi nặng nề mắng:“Thứ ngươi đưa là cái đồ bỏ gì thế hả?! Nói là Lam Ấp nhất định sẽ cam tâm tình nguyện theo bản vương, kết quả thì sao?! Ngươi nhìn xem ta thành ra cái dạng gì rồi này?! Hức— Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương