Ngũ vương gia, để bịt miệng Sở Nguyệt Ly và cũng để lấy lòng Bạch Vân Gian, đành đưa ra năm ngàn lượng bạc. Nhưng Bạch Vân Gian không nhận. Ngũ vương gia cuống lên, vội nhét ngân phiếu vào tay y, nói: “Lục đệ, nhất định phải nhận. Bạch Vân Gian mở ngân phiếu ra nhìn, khẽ cười, nói:“Chỉ riêng A Nguyệt đã từng bỏ ra ba trăm vạn lượng bạc trắng làm từ thiện, tờ ngân phiếu này của ngũ ca, đúng là trò cười.Hắn dừng lại một chút rồi tiếp:“Hơn nữa, ngũ ca chỉ là trêu đùa một hoa khôi thôi, sợ là còn tốn hơn số này.Nói rồi, hắn nhét lại ngân phiếu cho Ngũ vương gia, xoay người bỏ đi:“Bản vương không ở lại để tiễn năm cũ đón năm mới với ngũ ca nữa. Ngũ vương gia vỗ trán, gọi với theo: “Khoan đã!Hắn lập tức gọi quản gia tới, ghé tai dặn vài câu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương