Tư phủ của Ngũ vương gia tràn ngập cảm giác xa hoa trụy lạc. Rượu ngon, đồ quý bày khắp nơi, còn có từng tấm bình phong mỹ nhân uốn lượn yêu kiều, khiến người ta mở rộng tầm mắt. Giữa chiếc giường lớn được vây quanh bởi những bình phong mỹ nhân ấy, là Lam Lận đang rơi vào trạng thái mê man. Ngũ vương gia vốn nổi danh là kẻ háo sắc, vừa thấy mỹ nhân sắc mặt ửng hồng thì đã nóng lòng không nhịn được, lập tức lao tới định cởi y phục của Lam Ấp. Lúc này, do tác dụng của thuốc, toàn thân Lam Lận mềm nhũn như nước, cả người giống như quả bóng bị rút cạn sức lực, không còn khả năng phản kháng. Hắn rất nóng, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Hắn cố níu lấy áo nhỏ, không cho Ngũ vương gia thực hiện được ý đồ. Ngũ vương gia dụ dỗ: “Tâm can, bảo bối, bản vương nhớ nàng đến chết mất thôi... vì nàng mà thần hồn điên đảo, đêm chẳng thể ngủ... Hắn ra sức kéo mạnh, áo nhỏ rách toạc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương