Phong Cương đưa mắt nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, trong đáy mắt mang theo vẻ mong ngóng muốn đến gần, song chỉ vì đại tướng quân ghé tai nói khẽ mấy câu, hắn liền cụp mắt, không dám ngó thêm lần nữa. Sở Nguyệt Ly thầm mong yến tiệc mau chóng kết thúc. Trong điện chất đầy sơn hào hải vị, thế nhưng… chẳng bằng một tô mì trộn thịt ở nhà khiến nàng khoan khoái dễ chịu. Bạch Vân Gian thấy nàng ngồi không yên, liền nghiêng người hỏi khẽ:“Muốn đi rồi? Sở Nguyệt Ly thấy Tứ vương gia còn đang say sưa nói chuyện, liền mỉm cười đáp:“Ta đứng lên đi dạo một lát, các người cứ trò chuyện. Nàng một mình đứng dậy, định bước ra cửa đại điện hít thở chút không khí trong lành, kết quả lại bị một tiểu công công mập mạp đâm sầm vào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương