Sở Nguyệt Ly nhìn Lam Lận, thấy hắn hình như sắp mở miệng liền lập tức giật mạnh chăn phủ kín người hắn lại, rồi thấp giọng đe dọa:“Ta biết ngươi không muốn chết, thì tốt nhất ngậm miệng lại. Bằng không, ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị của cái chết thật sự! Lam Lận không đáp, nhưng cũng không dám động đậy thêm. Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Cố Cửu Tiêu cất giọng:“A Ly, dậy chưa? Gia mang điểm tâm Lý Ký đến cho nàng nè! Sở Nguyệt Ly đáp:“Dậy rồi. Huynh cứ ra phòng ngoài ngồi đợi chút, ta rửa mặt chải đầu xong sẽ ra. Cố Cửu Tiêu nói:“Vậy nàng mau lên, điểm tâm còn nóng hôi hổi, ăn ngay là ngon nhất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương