Đêm đó, Sở Nguyệt Ly ngủ vô cùng khó chịu. Muốn tỉnh thì tỉnh không nổi, muốn ngủ cũng chẳng yên. Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nàng cứ như bị trúng tà, chẳng những không thể thoát ra khỏi cơn mê mà còn cảm thấy có hai cái “vuốt quấn lấy thân thể mình. Càng giãy giụa thì càng bị siết chặt đến không thở nổi. Cuối cùng, nàng đành buông xuôi, mặc kệ trôi theo dòng mộng. Chỉ là… hai bàn tay đeo bám như hình với bóng kia, thực sự quá đáng!Lúc thì sờ bên này, lúc lại nắn bên kia, rồi lại ôm chặt lấy nàng… Trời vừa hửng sáng, Sở Nguyệt Ly cuối cùng cũng tỉnh dậy. Nàng cực kỳ khó khăn mới mở được mắt, không thấy ma quỷ nào, cũng chẳng bị cái gì trói buộc cả, chỉ còn mùi rượu vẫn vấn vít khắp nơi. Có điều ngửi mãi rồi cũng thành quen, mùi nồng cũng hóa nhạt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương