Đại tướng quân cảm thấy, muốn hiểu rõ thân thế của Phong Cương, chi bằng đi hỏi thẳng Sở Nguyệt Ly còn hơn. Ông lập tức đứng dậy đuổi theo Phong Cương, nhưng phát hiện bước chân của hắn quá nhanh, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng đâu.

Ông vốn không phải kẻ ngàn chén không say, lúc này coi như đã bị tửu lượng của Phong Cương làm cho tâm phục khẩu phục. Tuy trong lòng có chút tiếc nuối vì chưa hỏi rõ được gốc gác của Phong Cương, nhưng đồng thời cũng cảm thấy có phần hài lòng — dù gì đi nữa, Phong Cương đúng là khiến ông rất vừa ý. Trừ mấy tiếng gâu gâu chẳng hiểu nổi kia ra, còn lại đúng là nhân tài khó gặp!

Trên gương mặt nghiêm nghị của đại tướng quân, hiếm hoi hiện lên nét mỉm cười.Ông tự mình trèo lên chỗ phu xe, điều khiển xe ngựa trở về phủ.

Về phần Phong Cương, hắn thật ra chưa đi.

Hắn tưởng đại tướng quân còn muốn uống tiếp nên định đi giải bầu tâm sự một chút rồi quay lại chiến tiếp.Ai ngờ mơ mơ màng màng lại mò xuống hầm rượu, ngay trước một chum rượu mà giải quyết nhu cầu cá nhân. Sau đó nhớ ra rượu đã cạn, liền ôm lấy hai vò rượu chuẩn bị quay lại uống tiếp.