Trong một gian phòng nhã nhặn, sạch sẽ, Bạch Vân Gian hỏi Sở Nguyệt Ly:“Có muốn đánh một ván không? Sở Nguyệt Ly đáp:“Ta không chơi giỏi bằng chàng. Bạch Vân Gian mỉm cười:“Vậy càng hay. Nàng thắng được ta, chẳng phải sẽ càng vui sao? Sở Nguyệt Ly phát hiện, Bạch Vân Gian đúng là... một tên cuồng sủng thê. Chỉ để nàng vui mà tình nguyện làm người luyện cờ cùng nàng. Vì thế, Sở Nguyệt Ly vui vẻ đồng ý. Ván cờ bày ra, Lam Ấp bước đến bên cạnh Sở Nguyệt Ly, ngồi xem nàng đánh cờ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương