Trên lầu, Cố Cửu Tiêu và Ngũ vương gia uống đến sống mái, coi rượu như nước trà mà tu ừng ực. Một người thì vì tâm tình u ám, buồn bực khó giải; người kia thì muốn ra oai trước mặt Lam Ấp. Còn cả bàn đồ ăn—đều trôi hết vào bụng Thích Bất Nhiên. Sở Nguyệt Ly cảm khái:“Bất Nhiên, ngươi mập lên nhiều đấy, biết không? Thích Bất Nhiên tay cầm đùi gà hơi khựng lại, rồi lập tức dứt khoát thả nó vào bát mình, đáp:“Biết. Biết thì biết, ăn thì cứ ăn, mập là chuyện của mập, hoàn toàn không mâu thuẫn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương