Mộc Thanh đáp:“Những tử sĩ mà chúng ta nuôi dưỡng, gài lại tại Yến quốc đều đã phục độc cực mạnh. Dù có bị bắt, cũng không sống quá nửa canh giờ. Sẽ chẳng ai nghi ngờ đến chúng ta. Ai có thể đoán được, là chủ tử tự mình sai người đến ám sát chính mình? Nếu không phải Cố Cửu Tiêu và nữ nhân kia xen vào…Nói tới đây hắn ngừng một thoáng, rồi bỗng quỳ sụp xuống:“Chủ tử, người tuyệt đối không được chết! Dẫu cho con đường phía trước trăm bề gian nan, người cũng nhất định phải tìm mọi cách sống sót! Có lẽ ông trời thương xót, mới để người gặp được Cố Hầu cùng vị cô nương kia.

Lam Ấp khẽ cụp mắt mỉm cười, nói:“Ban đầu ta vốn định dùng cái chết khuấy loạn Yến quốc, khiến họ cãi chẳng nên lời, để Ỷ quốc tụ lực một lòng. Nhưng giờ… ta không muốn chết nữa rồi.

Mộc Thanh nghe thế thì mừng rỡ:“Chủ tử nghĩ được như vậy thật quá tốt! Đám tai mắt xung quanh ta đều đã bị quét sạch trong lần ám sát vừa rồi, chủ tử lại luôn mưu trí hơn người, nhất định có thể tìm được chỗ đứng ở Yến quốc, chờ cơ hội trở về Ỷ quốc.

Lam Ấp cười khẽ:“Đến thì cứ ở lại thôi. Huống chi… ta đã phát hiện ra vài người thú vị, và vài chuyện thú vị. Không biết, cộng thêm lòng dạ khó lường của ta, có thể khuấy lên được vũng nước đục đến chừng nào.Nàng nheo mắt, cười tà mị:“Thật khiến người mong chờ.

Mộc Thanh hỏi:“Chủ tử, công công kia đến lục soát, chẳng lẽ báu vật kia thực sự bị mất rồi? Yến quốc cũng quá bất cẩn!