Ngũ vương gia vừa định mượn rượu giả điên, lại thấy Bạch Vân Gian đã bước nhanh tới trước mặt, một tay bắt lấy cổ tay hắn. Ngũ vương gia bị đau, “ái da” một tiếng buông tay ra, há miệng định mắng người, nhưng lập tức bị Bạch Vân Gian chém một chưởng vào sau gáy. Thế là, bao nhiêu văn võ bá quan đều tận mắt chứng kiến Ngũ vương gia “phịch” một tiếng ngã nhào lên bàn, ngất lịm trong vũng dầu mỡ và rượu, chật vật đến nỗi không thể chật vật hơn.
Bạch Vân Gian kéo tay Sở Nguyệt Ly, rút khăn tay ra, cúi đầu, nhẹ nhàng lau cổ tay nàng, cứ như thể trên cổ tay ấy dính phải thứ gì nhơ bẩn khó chịu.
Một màn ấy, khiến toàn bộ đại điện phải chấn động.
Phải biết rằng, hoàng thất luôn coi trọng thể diện. Giữa chốn đông người mà động thủ thế này, thật đúng là... chưa từng thấy qua!
Thái tử đứng bật dậy, vừa định mở miệng, liền nghe Bạch Vân Gian thản nhiên nói:“Ngũ vương gia uống say rồi, dìu hắn lui xuống nghỉ rượu, miễn cho làm ra chuyện thất lễ, trở thành trò cười thiên hạ.